Hiển thị các bài đăng có nhãn hậu trường. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hậu trường. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 14 tháng 2, 2013

Những bà mẹ cưng con của làng chân dài Việt

Là người đại diện kiêm quản lý, kiêm tài xế... luôn âm thầm rong ruổi cùng các con trong nhiều show diễn, họ giúp cho các người đẹp yên tâm hơn khi hoạt động nghệ thuật.

Ngọc Quyên và mẹ.

Theo con vào showbiz Việt

Nổi tiếng là bà mẹ nghiêm khắc, khó tính trong giới showbiz là “mama” của Á hậu Trương Thị May. Hầu như bất kỳ show diễn, chương trình nào có Á hậu các dân tộc Việt Nam thì bà luôn có mặt làm công việc chăm nom, săn sóc con gái để con yên tâm bước lên sân khấu. Không chỉ thế, bà còn tự tay cầm máy quay phim, chụp ảnh ghi lại các hoạt động biểu diễn của con gái trên sân khấu.

Trương Thị May cho biết cô rất tự hào và cảm thấy hạnh phúc vì luôn có mẹ đi bên cạnh. Thông thường, không phải cô gái nào cũng hòa hợp, có thể xem mẹ như một người bạn thân dễ chia sẻ, nhưng với Trương Thị May thì khác, cô có thể bày tỏ với mẹ nhiều thứ, từ sở thích ăn uống, mua sắm đến chuyện chuyên môn, biểu diễn.

Mẹ của Trương Thị May luôn đồng hành cùng con gái trên từng cây số.

Cũng vì đại diện và quyết định thay con trong nhiều sự việc nên không ít lần mẹ của Á hậu Trương Thị May bị "đóng mác" là người phụ nữ khó tính. Tuy nhiên, bà cho biết chưa bao giờ bà cảm thấy phiền hà vì điều đó, bởi trong quan điểm cuộc sống, bà tin rằng điều gì đúng thì cứ theo, còn những gì sai chẳng đáng để bận tâm, buồn lo.

Tương tự như vậy, mẹ của “đệ nhất teen model” Bảo Trân vài lần cũng bị người trong giới đem ra phanh phui, mổ xẻ vì cho rằng bà mẹ có cô con gái nổi tiếng chảnh. Lý do đơn giản vì bà mẹ này quá lo lắng trong việc hợp tác, làm việc cùng với người lạ. Bà chỉ an tâm cho con gái làm việc với những cá nhân, ê kíp quen biết hoặc có người giới thiệu.

Vào những ngày cuối tuần, khi có show diễn, mẹ của Bảo Trân lại chở con rong ruổi qua các điểm diễn. Nhà ở xa trung tâm nên mỗi lần đi diễn, hai mẹ con Bảo Trân lại ôm theo vô số những vật dụng cần thiết cho việc làm đẹp như giày dép, quần áo để thay đổi khi cần thiết.

Bảo Trân và người mẹ trẻ.

Không rong ruổi trên từng cây số như mẹ của Trương Thị May và Bảo Trân, mẹ của Ngọc Quyên hay động viên con trong công việc và thường xuyên mua các tạp chí có hình con gái làm mẫu để lưu giữ. Bà nhớ khá rõ từng thời điểm, sự kiện lớn của con gái và có thể kể vanh vách những bức ảnh chân dung của Ngọc Quyên qua từng thời kỳ khiến ai cũng bất ngờ.

Nổi tiếng cưng con và sẵn sàng theo con vào làng giải trí Việt còn có mẹ của người mẫu – diễn viên Trần Vân Anh, người mẫu teen Phạm Ngọc Quý... Ngày trước, những khán giả thường xuyên của sàn diễn thời trang không hề xa lạ với hình ảnh Trần Vân Anh diễn trên sân khấu, bên dưới hàng ghế khán giả là mẹ của cô và bạn trai (ông xã hiện tại của Trần Vân Anh) ngồi chăm chú như những khán giả trung thành nhất. Hay như mẹ của model teen Phạm Ngọc Quý rong ruổi vài chục cây số để đưa đón con gái đêm đêm đi diễn những show thời trang yêu thích.

Lợi hại đi kèm

Mẹ của Trương Thị May cho biết, kể từ sau khi bố á hậu mất, hai mẹ con gắn bó với nhau như sam. Việc luôn đồng hành trong showbiz này đôi lúc cũng dễ khiến người khác ái ngại. Tuy nhiên, mẹ của Á hậu các dân tộc Việt Nam chia sẻ: “Mẹ con tôi làm việc nghiêm túc và chuyên nghiệp, chuyện gì ra chuyện đó nên tôi không sợ người khác ái ngại. Người ta chỉ ngại tiếp xúc với chúng tôi trừ khi họ có điều gì đó không rõ ràng thôi. Con gái tôi luôn có mẹ ở bên cạnh và tôi thì cũng vậy, chỉ an tâm khi ngày ngày có mặt bên con gái, lo cho từng cái khăn chiếc áo”. Ngoài ra còn một lý do khác bà ít khi chia sẻ, đó là trong gia đình Trương Thị May, người “lớn” nhất không phải mẹ mà là bà ngoại. “Bà quan tâm cháu lắm. Tôi mà không đi theo lo cho con thì bà chẳng yên tâm. Mọi người thường không hiểu tôi quay phim và chụp ảnh con gái trên sàn diễn hoài để làm gì. Thật ra, bà ngoại muốn xem hôm đó cháu mình đi diễn ở đâu và như thế nào. Tôi và May thì xem lại băng hình để rút thêm kinh nghiệm trong công việc”.

Ngược lại, Ngọc Quyên biết mẹ quan tâm đến công việc của con nhưng cô không thích mẹ phải vướng thêm nhiều muộn phiền không cần thiết khi theo con vào showbiz. Cô nói: “Tôi thấy mẹ cũng lớn tuổi rồi, cần được nghỉ ngơi. Theo tôi vào showbiz chỉ tội cho mẹ thêm vì mắc công bà phải lo toan, tôi cũng phải thêm bận tâm. Thay vì vậy, mẹ tôi cứ ở nhà sống an nhàn, tôi sẽ tập trung đi diễn và mỗi khi có gì vui vui, hay hay kể cho mẹ nghe để bà nắm thêm tình hình của con”.

Mẫu teen Phạm Ngọc Quý và mẹ (bìa phải) trong một sự kiện.

Người mẫu teen Trương Mỹ Nhân cũng cho biết không muốn có mẹ hay người nhà đi theo cô vào showbiz. “Tôi thấy môi trường này phức tạp nhưng không quá ghê gớm đến mức phải dè chừng và cần được bảo vệ. Nếu mẹ đi theo tôi vào showbiz, mẹ sẽ bỏ công ăn việc làm của mình và nếu không thích hoặc không quen môi trường sẽ rất tội”.

Một biên tập chương trình cho biết, làm việc với các bà mẹ có lợi thế là an tâm, nhất là những khi làm việc với mẫu teen. Tuy nhiên, nếu một cô gái đã trưởng thành thì cũng nên tự đứng một mình bởi điều kiện của ban tổ chức các chương trình không phải lúc nào cũng “bao thầu” được cho cả hai. “Nhiều khi thấy hai mẹ con chở nhau đi diễn với số tiền ít ỏi, tôi cũng lo rằng họ sẽ sống làm sao đây, bởi càng lao vào showbiz thì bà mẹ cưng con đó không còn thời gian để làm những công việc khác được”.

Theo Giadinh



Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2013

Đăng Quân - Thần tượng của em là mẹ

Quán quân Vietnam’s Got Talent sôi động trên sân khấu bao nhiêu thì rụt rè bên ngoài bấy nhiêu. Chị thanh thủy - mẹ Đăng Quân vui vẻ và đầy tự hào suốt cuộc trò chuyện của chúng tôi!





Cuộc sống của em có gì thay đổi sau khi trở thành quán quân Vietnam’s Got Talent không?

- Không ạ, ở lớp tập thì các bạn đều đi thi và có giải trước em rồi, nên khi em được giải thì cũng… chẳng có gì đặc biệt lắm, chỉ khi ra đường có ai nhận ra thì em thấy rất vui. Hiện giờ, lịch tập của em kín các buổi tối trong tuần, em đang tham gia nhóm nhảy Mikiway và tập hát, múa… để sau này có thể tham gia vào nhiều lĩnh vực. Ước mơ của em là trở thành một nghệ sĩ đa năng trên nhiều lĩnh vực chứ không chỉ là dance sport.

Có khi nào em nghĩ mình tập luyện nhiều quá, không có thời gian chơi như các bạn cùng lứa?

- Mỗi lần đi thi là mỗi lần mẹ cho em đi chơi thỏa thích rồi ạ. Trong tuần, nếu các ngày nghỉ được trống lịch, mẹ cũng vẫn thường cho em đi xem phim, đi chơi với các bạn, nên về cơ bản em thấy mình không có gì khác các bạn mấy (cười).

Có nhiều bạn “bị” bố mẹ ép đi học nhiều môn năng khiếu, tập luyện các môn thể thao chỉ để con mình “giống như” tất cả các đứa trẻ đồng trang lứa khác, em có mảy may nào nghĩ rằng mình cũng là một trường hợp như thế không?

- Dạ không chị ạ. Em đi tập từ năm tám, chín tuổi. Ở lớp, các bạn đồng tuổi cũng không nhiều, chủ yếu là các em nhỏ hơn. Các bạn tuổi em, nếu như không có niềm yêu thích thì cũng nghỉ dần hết, còn các em nhỏ, có lẽ vì say mê một phần, phần khác là nghe lời bố mẹ nên vẫn theo tập. Có nhiều lần nghỉ giải giao giữa giờ tập, em ngồi cạnh mẹ và vô tình nghe được những câu của các em nói với nhau như “Tớ chả thích gì cả, nhưng bố/mẹ cứ thích/ bắt tớ phải đi tập. Ước gì tớ được đi ăn kem/đi chơi…”, em cũng thấy “suy nghĩ” một chút. Em hỏi mẹ, thì mẹ giải thích cho em rằng, có thể bố mẹ các bạn cũng có tâm lý như bố mẹ em thôi, đó là thấy con yêu thích thì cho đi tập, nhưng có lẽ, phần quyết định nhất trong việc này là niềm say mê, khát khao được luyện tập, sống chung với con đường mà mình đã chọn thì các em, các bạn ấy lại có chưa đủ.

Thế nếu em là một trường hợp như các bạn ấy, em sẽ có phản ứng ra sao?

- Em nghĩ là em sẽ “nói chuyện thẳng thắn” với bố mẹ về điều đó, những gì mình thích hay không thích thì đều được đề đạt với bố mẹ để bố mẹ hiểu được mình hơn chứ ạ. Em nghĩ rằng không có bố mẹ nào lại “nhẫn tâm” bắt con mình làm điều nó không thích, không ham muốn cả (em dùng từ “hơi mạnh” nhưng mà em nghĩ như vậy là “chuẩn” hơn đấy chị ạ, hì hì). Mẹ em luôn nói mẹ tự hào về em và luôn muốn tự tay chăm sóc em mọi việc. Em thấy mình là người rất may mắn vì mẹ đã luôn ủng hộ em.

Mẹ đã hỗ trợ em và ủng hộ em đến với niềm đam mê của mình thế nào?

- Khi em bắt đầu đi tập dance sport, thì mẹ cũng bắt đầu dừng công việc làm may của mình để đưa đón, chăm sóc em. Không đơn giản chỉ là chuyện đưa em đến lớp tập rồi đón em về là “xong việc”, mà mỗi buổi như vậy, mẹ lại ngồi quan sát suốt buổi tập của em và giải đáp những thắc mắc của em hoặc đóng góp ý kiến cho em. Có những hôm mẹ bận việc gì, thì bố đưa em đi nhưng em chỉ thích mẹ đưa em đi học thôi vì em hỏi bố cái gì bố cũng bảo là “được rồi” nên em chẳng biết mình có được hay chưa nữa. Có lúc mẹ còn quay clip lại để em có thể xem lại được, có dịp để so sánh xem đã hay chưa. Em không thích những động tác đơn giản, mẹ cũng muốn em nhảy những động tác khó để em cố gắng và có thể chứng minh khả năng của mình. Vì thế nhiều lúc mẹ thường yêu cầu các thầy cô dựng bài cho em phải làm cái gì thật khó, kể cả múa đơn, để tạo dấu ấn cho người xem. Cũng may là em luôn tập trung và hứng thú với điều đó nên mọi bài tập em đều hoàn thành xuất sắc.

Mẹ còn tự tay thiết kế và may trang phục diễn cho em nữa. Vì em chuyên nhảy Michael nên đồ diễn nhanh hỏng lắm, mẹ có nghề may nên may đồ và chỉnh sửa cũng dễ hơn. Còn đẹp nữa chứ (cười). Mẹ em cũng chính là người đầu tiên cho em tham gia câu lạc bộ Họa My để luyện tập đấy.

Em có thần tượng ai không?

- Mẹ là thần tượng của em. Ngoài ra em cũng muốn mình sẽ trở thành một người nghệ sỹ đa năng như chú Nguyễn Hưng. Hết cấp hai em muốn sẽ thi vào trường Nghệ thuật. Và em biết là mẹ sẽ luôn ủng hộ những ước mơ của em.

Theo Giadinh

Thứ Hai, 21 tháng 1, 2013

Hương Tràm: Tôi không dễ tán tỉnh

"Mẫu bạn trai của tôi khá đơn giản..., ngoại hình hoặc những thứ hào nhoáng bên ngoài, tôi không quan tâm", quán quân "Giọng hát Việt" nói.

>> Chuyện mẹ chồng con dâu của Hà Hồ

Vẫn đang "trên đỉnh Phù Vân"
- Cảm giác "bay" sau chiến thắng, với chị giờ còn không?

- Dạ, vẫn còn. Tôi vẫn như đang ở Trên đỉnh Phù Vân (tên bài hát giúp Hương Tràm giành chiến thắng đêm chung kết). Tôi không thể tin năm nay mình lại trở thành quán quân. Lúc MC Phan Anh công bố kết quả, khung cảnh trước mắt tôi nhòa đi, sau đó là nước mắt và sự vui mừng tràn ngập.

- Chị là "con nhà nòi", nhưng lần trước thi "Sao Mai 2011", chị đã bị bố nhờ giám khảo... đánh trượt. Vì sao vậy?

- Lúc đó tôi chưa đủ tuổi để đi thi. Bản thân tôi cũng hiểu rất rõ nếu vào "chui", sau đó cũng bị đánh trượt vì chưa đủ tuổi dự thi. Mặt khác, bố mẹ cũng muốn thời điểm đó tôi tập trung vào học tập.

Hương Tràm trở thành quán quân của Giọng hát Việt mùa đầu tiên.

- Chị có thấy giận dỗi vì gia đình không ủng hộ mình như vậy?

- Không. Tôi không có gì để bực bội hay giận dỗi. Nếu lúc đó tôi thành công ở Sao Mai, có lẽ sẽ không có Hương Tràm của Giọng hát Việt hôm nay (cười). Tôi muốn là Hương Tràm của The Voice hơn.

- Lần này tham gia "The Voice" cũng trốn nhà đi thi, chị có gặp nhiều khó khăn?

- Có chứ! Ngay cả khi tôi được truyền hình phát vòng Giấu mặt, hiệu ứng về mình đã được khán giả công nhận, bố mẹ vẫn nói: "Thôi, năm nay còn lớp 12, thi xong vòng Giấu mặt về con ạ". Lúc đó tôi giả vờ nói: "Cho con thi thêm vòng nữa xem thế nào" (cười lớn). Sau đó, tôi đã thuyết phục được bố mẹ bằng khả năng của mình. Sau vòng Đối đầu, bố mẹ đã tự tin hơn về con gái và bây giờ hoàn toàn tự hào.

- Một cô gái 17 tuổi, tự ý nghỉ học, trốn gia đình vào tận TP.HCM tham gia một cuộc thi âm nhạc lớn, kể cũng ngang bướng và liều lĩnh?

- Nhận xét tính tình của tôi ngang bướng cũng không đúng, tôi thuộc tuýp người thích đi đây đi đó và được thử thách, mạo hiểm.

- Nhiều người lo lắng chị thành công sớm, dễ dàng tự mãn, chảnh chọe hoặc sớm ăn chơi hỏng người. Chị nghĩ sao?

- Tôi biết sau khi đoạt giải thưởng có rất nhiều thứ chi phối mình. Thứ nhất, về tiền bạc, tôi phải lo để có thể trang trải cho cuộc sống của bản thân. Thứ hai, giới showbiz có nhiều phức tạp. Tôi không biết phải đối chọi với nó thế nào vì còn quá trẻ. Tôi sợ mình sẽ mất đi độ tuổi đẹp nhất vì phải "hưởng thụ" những cái phức tạp như vậy.

Tôi nghĩ không sao cả. Tính tình tôi trước giờ giản dị, không xô bồ. May mắn là tôi giữ được tính cách đó từ khi tham gia cuộc thi, trong cuộc thi và đến bây giờ. Tôi nghĩ rằng tính cách đó sẽ giúp tôi có sự chọn lọc trong các mối quan hệ để không vấp phải những khó khăn, rắc rối.

Tôi rất thấm thía câu nói của chị Hồ Ngọc Hà và chị Thu Minh: "Đừng bao giờ ngủ quên trên chiến thắng". Tôi sẽ trau dồi nhiều hơn để tên tuổi không bị lãng quên, học thật nhiều để nâng cao kỹ năng thanh nhạc và cố gắng tìm việc làm để không bị tâm lý về chuyện được quan tâm nhiều quá.

"Tôi biết sau khi đoạt giải thưởng sẽ có rất nhiều thứ chi phối mình".

Cảm ơn chị Thu Minh vì... bị mắng đến phát khóc

- Chị có nhận xét gì về huấn luyện viên Thu Minh và những đối thủ nặng ký như Trúc Nhân, Đinh Hương?

- Tôi không xem Trúc Nhân hay chị Đinh Hương là đối thủ mà là những đàn anh, đàn chị có bản lĩnh trên sân khấu hơn mình. Tôi luôn phải học tập họ.

Chị Thu Minh không chỉ truyền cho tôi kinh nghiệm, kỹ thuật trên sân khấu mà còn dạy những bài học đạo đức khi làm nghề. Chị nói: "Trong giới showbiz, tìm những người thẳng thật như chị rất khó. Các em đừng nghe những người nói nhẹ, cười vui với em bây giờ nhưng sau đó lại nói các em theo kiểu khác. Vì vậy, cố gắng chấp nhận chị và tin chị để chị dạy các em được nhiều điều nhất".

- Chị Thu Minh thẳng tính đến nỗi chị bị chị mắng đến phát khóc nhiều lần, đúng không?

- Tôi từng khóc rất nhiều lần, nhưng sau đó suy nghĩ lại và thấy chị ấy muốn tốt cho mình. Trúc Nhân và tôi rất lười. Chị ấy chỉ hoài không được nên mắng, buộc cả hai phải tiếp thu nhanh hơn và bớt lười.

- Thời gian diễn ra "Giọng hát Việt", các thí sinh khác đều tranh thủ nhận show còn Hương Tràm gần như không đi diễn và sẵn sàng nhận lời biểu diễn từ thiện miễn phí dù cái tên cũng khá "hot", vì sao vậy?

- Tôi là người không ham hố, xô bồ. Nếu đang làm việc gì, tôi muốn tập trung toàn lực cho việc đó. Tôi chỉ nhận show trong cuộc thi vì lý do duy nhất là muốn trải nghiệm và muốn lấy kinh nghiệm, không phải vì tiền. Đôi khi thấy các anh chị chạy show tôi cũng nóng ruột nhưng bây giờ tôi hoàn toàn không thất vọng về quyết định đó của mình.

- Với những món tiền lớn nhận được từ giải thưởng và đi biểu diễn, chị tiêu xài như thế nào?

- Tôi cũng chưa biết sẽ dùng số tiền đó vào việc gì. Bản thân tôi không phải là người thích hàng hiệu hay tiêu xài. Có lẽ tôi sẽ dùng để đầu tư vào việc học tập.

- Chị sẽ ở lại Sài Gòn lập nghiệp một mình?

- Chắc chắn. Tôi ở một mình nhưng xung quanh vẫn có những mối quan hệ của bạn bè, bố mẹ giúp đỡ khi tôi gặp khó khăn.

- Bố mẹ chị hoàn toàn tin tưởng để con gái sống xa nhà?

- Thật sự bố mẹ không hoàn toàn tin. Đến bây giờ, họ phải chấp nhận dù không muốn. Mẹ tôi rất thấp thỏm (cười). Chắc chắn thời gian tới mẹ phải bay ra bay vào nhiều với tôi. Tôi sẽ cố gắng tự lập từ bây giờ để quen dần.

"Tôi thuộc tuýp con gái mạnh mẽ, rắn rỏi, không đến nỗi dễ bị tán tỉnh".

- Chị sẽ sắp xếp việc học tập như thế nào khi sắp tới lịch diễn dày đặc và tiền cát-xê nhận được cũng không nhỏ?

- Tôi sẽ có cách bố trí bởi nhiều anh chị nghệ sĩ vừa phải đi học, vừa phải đi biểu diễn. Tôi nghĩ mọi người làm được, mình cũng làm được, dù có thể phải cố gắng gấp hai, gấp ba để được mọi người công nhận.

- Trẻ trung, xinh xắn lại hát hay, chị có phải đối phó với nhiều lời tán tỉnh của các anh chàng hâm mộ không?

- Tôi thuộc tuýp con gái mạnh mẽ, rắn rỏi, không đến nỗi dễ bị người khác tán tỉnh.

- Ngoài ca hát, sở thích khác của chị là gì?

- Tôi thích du lịch, bơi lội và coi phim kinh dị. Mặc dù tôi rất sợ, có thể bịt mắt nhưng bị cuốn hút bởi âm thanh của phim kinh dị. Tôi rất ấn tượng với bộ phim kinh dị Việt Nam Lời nguyền huyết ngải. Lúc đó tôi vẫn còn ở Nghệ An và chưa thi Giọng hát Việt. Khi nhìn thấy Phan Anh trong phim, tôi rất ấn tượng, ước mong sau này được gặp anh ấy. Thật bất ngờ là khi thi Giọng hát Việt, tôi đã được gặp (cười).

- MC Phan Anh là thần tượng hay vì đó là mẫu hoàng tử trong mơ của một cô gái 17 như chị?

- Không phải. Tôi đã xem vài bộ phim anh Phan Anh đóng và rất thích cách diễn xuất của anh ấy.

- Vậy mẫu hoàng tử trong mơ của chị như thế nào?

- Mẫu con trai tôi thích cũng đơn giản, đại khái là người phải hiểu được con người, tính cách và thông cảm với nghề nghiệp của tôi. Còn riêng về ngoại hình hoặc những thứ hào nhoáng bên ngoài, tôi không quan tâm. Trong cuộc sống, tôi cũng là người giản dị, dễ gần. Nếu có khác là do mình được nhiều người biết đến hơn.

- Đến bây giờ, chị có thấy mình khác biệt so với những bạn bè cùng lứa?

- Tôi nghĩ không có sự khác biệt nhiều lắm. Giống như những bạn trẻ khác, tôi cũng thích mạng xã hội, cà phê bệt, ăn uống vỉa hè... Trong cuộc sống, tôi là người giản dị, dễ gần. Nếu có khác là do mình được nhiều người biết đến hơn. Điều đó có nghĩa là thành công của tôi đã được mọi người chấp nhận nên tôi rất vui.

- Khi nói chuyện với chị, người ta thấy chị già hơn một cô bé 17 tuổi rất nhiều?

- Trước đây tôi rất ngại ngùng nhưng chỉ qua vài tháng phải trả lời báo chí đến mấy trăm lần, tôi bây giờ có thêm kỹ năng mới. Tôi lại là con gái nên khi đi theo nghệ thuật bị già trước tuổi. Tôi có suy nghĩ chín chắn và khi đề cập đến những vấn đề quan trọng, tôi sẽ nói chuyện nghiêm túc. Còn thường thường, khi đi chơi với bạn bè tôi cũng "nhí nhảnh cá cảnh" lắm.

- Anh ruột và chị dâu tương lai của chị đều theo đuổi sự nghiệp ca hát, tham gia các cuộc thi âm nhạc nhưng không thành công bằng cô em gái út. Điều đó có khiến chị cảm thấy "chảnh" với người thân?

- (Cười) Không ạ. Trái lại, tôi luôn cảm thấy hãnh diện về đại gia đình của mình. Đó là những người rất hiểu về ngành nghề. Họ không chỉ có tâm hồn mà còn có chiều sâu về âm nhạc. Chính bố, anh trai và người yêu của anh trai đã giúp tôi rất nhiều trong thời gian thi Giọng hát Việt. Mọi người dành nhiều thời gian để động viên tinh thần tôi.

- Ở nhà chị có được cưng chiều?

- Ở nhà, công việc chính của tôi là học. Mẹ đã lo chuyện cơm nước, việc nhà tôi ít phải làm, đi học có bố đưa đón. Khi vào Sài Gòn tự lập, cuộc sống khác hẳn. Tôi ăn cơm tiệm, nhưng chắc thời gian tới sẽ tự tập nấu cơm. Tôi thấy mình cứng lên rồi và phải tự làm nhiều việc.

- 17 tuổi, là gương mặt mới của "The Voice" nhưng chị đã dính thị phi về chuyện tình với thí sinh Bùi Anh Tuấn. Chuyện đó chị giải quyết thế nào?

- Tôi nghĩ không có gì cả. Tuy tôi và Bùi Anh Tuấn có bị đồn nhiều thứ như thế, hai anh em vẫn thân thiết, chia sẻ và động viên nhau rất nhiều. Bây giờ tình cảm giữa tôi và Bùi Anh Tuấn rất tốt đẹp. Hai anh em vẫn liên lạc thường xuyên và sắp tới đi diễn với nhau cũng nhiều.

- Chị có thích yêu người làm nghệ thuật như mình?

- Tôi và Tuấn chưa bao giờ khẳng định yêu nhau. Theo quan điểm của tôi, tốt nhất là nên yêu người cùng làm nghệ thuật như mình vì cả hai sẽ hiểu nhau hơn.

- Yêu người cùng nghề, chị có nghĩ sẽ gặp nhiều phức tạp hơn không, ví dụ Bùi Anh Tuấn có rất nhiều fan nữ theo đuổi?

- Tôi cũng có rất nhiều fan nam yêu mến (cười). Nếu tôi đã chấp nhận yêu một người làm nghệ thuật, tôi phải có niềm tin. Nếu không có niềm tin, không thể nào thông cảm với nghề này được bởi tôi hôm nay lên sân khấu hát song ca với một anh phải cầm tay, mai hát với anh kia, ôm ấp.

Theo Giadinh



Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013

Những pha 'nẫng tay trên' ngoạn mục của Thu Minh


"Hớt tay trên" được khá nhiều cái tên đình đám từ các huấn luyện viên khác tại vòng Giấu mặt The Voice, Thu Minh không chỉ thể hiện được bản lĩnh của một huấn luyện viên "mát tay" mà còn khẳng định "sức hút" các thí sinh bằng chính những cống hiến nghệ thuật nghiêm túc của mình.
Cũng giống như Mr. Đàm, Hồ Ngọc Hà hay Trần Lập, giám khảo Thu Minh cũng từng xót xa khi bị vuột khỏi tay nhiều cái tên sở hữu giọng ca sáng giá. Tuy nhiên, ở vị trí ghế nóng, Thu Minh lại được khá nhiều những "chiến binh hạng nặng" khiến các huấn luyện viên khác phải ghen tị ra mặt.

Những màn giành giật thí sinh này cũng đi vào lịch sử The Voice và được coi là một trong những điểm nhấn ấn tượng, câu khách của show truyền hình thực tế này. Và dù không được coi là một huấn luyện viên khéo ăn nói, tinh tế về ngôn từ hay sắc sảo trong cách giành giật, nhưng Thu Minh đã giành được quán quân Hương Tràm, Trúc Nhân, Nguyễn Phú Luân, Phương Linh, Đỗ Xuân Sơn, Đặng Thu Thủy, Dương Trần Nghĩa, Ngân Bình…

Thu Minh không dùng lời vẫn "chiếm" được Hương Tràm

Cùng ấn chuông quay ghế lại cùng thời điểm với Mr. Đàm và Hồ Ngọc Hà, Thu Minh thể hiện sự nhiệt thành với học trò tương lai của mình bằng cách đứng hẳn dậy để cổ vũ cho Hương Tràm.

Hồ Ngọc Hà nổ phát súng khen ngợi đầu tiên: "Mọi người bấn loạn vì em. Từ xuất sắc không đủ để nói về tài năng của em. Tôi đoán được tương lai kết quả này, bởi vì khi em lựa chọn bài hát, rồi khi hát câu "Love you" em chỉ về chị Thu Minh".



Mr. Đàm khen ngợi "Em trên cả tuyệt vời. Em vào đội của anh, em đúng nghĩa luôn là tiếng hát Việt". Còn Trần Lập thì cho rằng "Bài hát quen thuộc nhưng nó chạm đến trái tim tất cả mọi người".

Trong khi đó, Thu Minh không nói một lời, chị im lặng, lắng nghe và xúc động với những giọt nước mắt của Hương Tràm khi nói về hành trình đến với The Voice - như một sự tin tưởng, cô học trò nhỏ này sẽ chọn mình.

Và đúng như tình yêu Hương Tràm bộc lộ rõ trong bài hát, cô gái 17 tuổi đến từ Nghệ An đã chọn huấn luyện viên Thu Minh - thần tượng từ thuở nhỏ của cô. Chỉ bằng lời nói ngắn gọn "Cảm ơn em rất nhiều", Thu Minh đã lên sân khấu để ôm Hương Tràm với đầy đủ sự tin tưởng - đây chính là "chiến binh hạng nặng" của đội mình. Sự lựa chọn thông minh này đã giúp cho Hương Tràm vững vàng lên ngôi quán quân The Voice một cách thuyết phục.

Trúc Nhân khiến Thu Minh - Hà Hồ âm thầm đấu khẩu

Ngay chỉ khi mới cất tiếng hát ở vòng giấu mặt, Trúc Nhân đã khiến hai nữ huấn luyện viên tranh giành âm thầm trên ghế nóng. Nhưng dường như biết sẽ khó để cạnh tranh với Thu Minh, Hà Hồ đã không quay ghế lại. Và người duy nhất bấm chuông là huấn luyện viên Thu Minh.

Giành Trúc Nhân không quá khó khăn, Thu Minh cho rằng "Đằng sau cặp mắt kính của Trúc Nhân là sự tinh ranh". Và đúng như dự cảm của một huấn luyện viên có nghề, Trúc Nhân đã ngày càng thể hiện sự tinh quái của mình trong giọng hát và lối chọn bài để giúp chàng thanh niên nhỏ bé này tiến vào tới top 2 của đội Thu Minh.

Thu Minh chơi chiêu "khen sự mộc mạc" để giành Ngân Bình

Chỉ có hai người phụ nữ quay ghế lại với phần trình diễn của Ngân Bình. Trước khi chính thức "khẩu chiến" tranh giành Ngân Bình, Thu Minh đã thương lượng với Hà Hồ "Em quyết định khẩu chiến thế nào đây, hòa bình, nhẹ nhàng, giải quyết êm đẹp hay cần điều gì đó dữ dội giữa chúng ta". Đáp trả lại, Hà Hồ khảng khái "Chúng ta sẽ bảo vệ nhau, hãy giành cô ấy nhẹ nhàng nhất như đúng với con người cô ấy. Chúng tôi sẽ giành giật em một cách nhẹ nhàng nhất có thể".

Thu Minh đã chọn chiêu độc "Tôi thích tất cả mọi điều ở em, từ mái tóc, quần áo cho tới bàn chân không có giày. Tất cả chân thành, mộc mạc như giọng hát của em. Đó là điều hiếm thấy. Là điểm sáng giữa những chiến binh. Em vào đội của tôi hay Hồ Ngọc Hà, sự xuất hiện của em sẽ xoa dịu sự căng thẳng giữa các chiến binh".

Trong khi Thu Minh cho rằng sẽ không tìm cách thay đổi sự mộc mạc, giản dị của Ngân Bình nếu là học trò của cô, thì Hà Hồ tung chiêu độc là sẽ kiểm tra sân khấu cho Ngân Bình trước khi thí sinh này lên sân khấu. Tuy nhiên, sự khéo léo của Hà Hồ cũng không giúp Ngân Bình thay đổi được tình yêu mà cô đã giành cho huấn luyện viên Thu Minh.

Màn ôm hôn Ngân Bình trên sân khấu cũng đầy tiếng cười khi Mr. Đàm đã tình nguyện lên nâng vạt váy cho Thu Minh.

Dương Trần Nghĩa là "thiên thần" của Thu Minh

Cũng vẫn là cuộc chiến của hai nữ quyền The Voice, Hà Hồ và Thu Minh cùng đứng dậy để nhảy múa theo nhịp bài hát "Angel" mà Dương Trần Nghĩa mang đến. Sự quay lại của rocker Trần Lập cuối cùng vẫn bị lép vế trước sự tranh giành của hai nữ huấn luyện viên - dù phong cách mà Dương Trần Nghĩa mang tới đầy chất rock.

Ngay khi kết thúc bài hát, Thu Minh đã phải bật lời khen "You're my angel. Tôi ấn tượng với bài hát của em. Đặc biệt hơn tôi ấn tượng giọng hát của em. Tôi không muốn nói nhiều, tôi muốn em cảm nhận được nhịp đập trái tim tôi, tôi giành hết sự thiết tha, tình cảm và sự mong đợi cho em. Hãy về với đội của tôi". Hà Hồ sau những lời khen ngợi, đã dùng đứa con để đánh vào tình cảm của Dương Trần Nghĩa.

Đối chọi lại sự đồng cảm mà Hà Hồ vừa dùng chiêu, Thu Minh cho biết "Tôi khao khát cháy bỏng được hưởng hạnh phúc làm mẹ nên người khao khát hơn như tôi có thể làm được nhiều điều hơn. Sự lựa chọn tốt nhất của bạn bây giờ là tôi". Và sau những giây phút giành giật cam go, Thu Minh đã "cướp" được Dương Trần Nghĩa với đầy sự hưng phấn.

Dương Quốc Huy: "Hãy giúp chị, chị yếu đuối lắm"

Với thí sinh có chất giọng khá hợp với phong cách rock Dương Quốc Huy, cuộc cạnh tranh này cũng không kém phần thú vị giữa Thu Minh và Trần Lập. Dù huấn luyện viên Trần Lập có nhiều lợi thế để sở hữu chàng rocker vừa gây sốc cho khán giả trong ca khúc "I don't want to miss a thing", nhưng ở phút chót, Thu Minh đã bấm chuông quay ghế lại và dùng những chiêu "mật ngọt chết ruồi" để thuyết phục chàng trai này về đội mình.

Thu Minh đánh vào sự "lịch sự, ga lăng" của huấn luyện viên Trần Lập để quyết lôi kéo thí sinh Dương Quốc Huy về đội mình với lời hứa "Em vừa có cả chất, vừa có cả sự phong phú". Dường như chưa đủ sức nặng để lôi kéo, cộng với nhiều lời khuyên của hai vị huấn luyện Hà Hồ, Mr. Đàm nên để Trần Lập "đốt lửa hơn cho Dương Quốc Huy trên sân khấu", Thu Minh đã phải dùng tới những lời yếu đuối "Chị yếu đuối lắm em. Giọng hát của em có thể bảo vệ chị. Chị không đưa những miếng bánh ngon để dụ em".

Cuối cùng thì chiêu mật ngọt chết ruồi của Thu Minh cũng đã giành được phần thắng sát nút trước huấn luyện viên Trần Lập.

Dù không gây ra kịch tính vào, nhưng Thu Minh cũng đã "nẫng tay trên" nhiều ứng viên sáng giá từ tay các huấn luyện viên khác bằng những gợi ý rất chuyên môn cho các thí sinh. Với Đặng Thị Thu Thủy, Thu Minh cho rằng "Giữa chúng ta có một số tương đồng. Phần trầm và khàn tốt, phần cao chưa tốt, gọng tôi soprano, tôi có kinh nghiệm về việc này, tôi sẽ giúp bạn".

Để giành Đỗ Xuân Sơn, Thu Minh cũng dùng chiêu lôi êkip hậu thuẫn vững chắc ra để đối chọi với Hà Hồ "Nếu nói về êkip của chị là Nguyễn Hải Phong và Võ Thiện Thanh không lép vế với H ồ Ngọc Hà".

Khép lại một năm vừa nổi tiếng vừa tai tiếng, Thu Minh cuối cùng đã chọn đường lui viên mãn cho sự nghiệp ở thời điểm hiện tại để thu vén cho gia đình riêng.

Theo Giadinh





Thứ Ba, 8 tháng 1, 2013

"Mặt nạ" của Tinna Tình


Người đẹp mà lại là người trong giới showbiz viết sách thường khiến người ta nghi ngờ (chắc lại chiêu làm màu thôi!).


Nhưng nếu đọc "Mặt nạ - treo gương trong phòng ngủ" của Tinna Tình và xem show diễn "Thức tỉnh" giới thiệu cuốn sách này ( kết hợp trình diễn nhiều loại hình nghệ thuật như nhiếp ảnh, điêu khắc, hội họa, múa đương đại), bạn sẽ phải thay đổi suy nghĩ.

Cảm nhận rõ nhất về cuốn sách này đó là sự chân thực. Chân thực trong lối viết cũng như trong cách miêu tả chi tiết từng câu chuyện về cuộc đời nhân vật Ginna Quỳnh bên cạnh các nhân vật mà người đọc có thể liên tưởng đó là cô A, anh B, chị C… Hầu như không có sự tô vẽ hoa mỹ như cách những người nổi tiếng vẫn hay làm để tạo dựng lên một hình ảnh không biết có được bao nhiêu phần trăm sự thật trong đó.

Những lóng ngóng, thất bại, cám dỗ thuở ban đầu của một người giờ đã nổi tiếng được phơi bày, không ngượng ngùng, che giấu. Cả những chiếc mặt nạ đẹp đẽ của rất nhiều người khác nữa cũng dần được mở ra. Và chúng có thể sẽ khiến bạn đọc bất ngờ: đó là một ca sĩ - diễn viên hạng A chỉ vì một vai diễn mà dùng bùa ngải để "chơi" người khác; một ông bầu vung tiền và những lời hứa hẹn về danh vọng để mua người đẹp; một giám đốc công ty taxi nổi tiếng ngời ngời nhưng "không trả nổi" tiền tác quyền ca khúc đã đặt hàng người ta viết cho doanh nghiệp mình; một cô nhà báo bệnh hoạn, có vấn đề về tình dục; hay người đàn ông nổi tiếng mà Ginna Quỳnh âm thầm làm người tình trong im lặng suốt sáu năm…

Không đọc kiểu xét nét như đối với một nhà văn thực thụ, mà là đọc văn của một người trẻ lần đầu cầm bút, một cô gái lớn lên ở Đông Âu, độc giả sẽ cảm nhận được một Tinna Tình đa tính cách và có nhiều điều thú vị tích cực để khám phá.

Ca sĩ - diễn viên Tinna Tình: Vì sao cái xấu phải che đậy?



Nhiều người cho rằng câu chuyện trong "Mặt nạ - treo gương trong phòng ngủ" rất gần gũi với cuộc sống thật của Tinna và những người xung quanh.

Tuy nhiên, đây là tiểu thuyết, không phải tự truyện. Rõ ràng, trong showbiz không có ai tên Đạo, Đức hoặc anh Kèn, anh Tí… Tinna rất hiểu luật đời tư của mỗi người nên đã suy nghĩ rất kỹ và hết sức cẩn trọng khi viết cuốn sách này.

Tại sao cái xấu lại buộc phải che đậy? Tinna muốn chia sẻ với mọi người về giá trị của sự chân thật. Trước khi cuốn sách ra đời, Tinna đã hỏi ý kiến của rất nhiều người, ở nhiều lứa tuổi, trong đó có một số nhà văn, nhà báo để được nghe những lời góp ý thẳng thắn, chỉnh sửa cho phù hợp rồi mới quyết định phát hành.

Còn về show nghệ thuật "Thức tỉnh", nếu ai đó nói bỏ ra nhiều tiền để làm là ngông cuồng thì cần xem lại. Hãy thử so sánh với việc người ta khoe cái ví một tỷ, cái áo mấy tỷ...

Để làm được show nghệ thuật đích thực, cần phải có sáng tạo, tư duy và rất nhiều công sức của bạn bè yêu nghệ thuật. Còn chỉ đơn giản là có tiền, người ta chỉ có thể đi mua được ví, giày hay áo thôi. Tinna không thừa tiền để mua những món đồ bạc tỉ, nhưng nếu có tiền, Tinna không tiếc để làm những show có ý nghĩa. Sau show diễn, nhìn những nụ cười, ánh mắt xúc động với những cái bắt tay thật chặt từ khán giả và bè bạn cùng tham gia, bao nhiêu công sức, mệt mỏi, căng thẳng tan biến hết. Điều đó có tiền cũng không mua được. Giải quyết những vấn đề căng thẳng, thậm chí tồi tệ một cách nhẹ nhàng và có văn hóa là giải pháp Tinna lựa chọn. Đọc cuốn sách, có lẽ mọi người cũng không khó nhận ra điều đó.

Lê Thanh Hải, đạo diễn chương trình "Thức tỉnh": Tinna có tâm và lửa để làm nghệ thuật

Theo thống kê của nhà văn Nguyễn Quang Lập thì 100% phụ nữ viết văn đều không đẹp. Tinna là một ngoại lệ. Cô ấy không chỉ đẹp mà còn đẹp một cách cá tính. Tôi đã có hai mươi mấy năm lăn lộn với nhiều ngành nghệ thuật, việc gây cảm hứng cho tôi xây dựng một chương trình quy mô không dễ chút nào. Nhất là trong hoàn cảnh kinh tế "trầm lắng đến mức thẫn thờ" ngay cả với giới thương gia chứ đừng nói là những người làm nghệ thuật.

Nhưng vấn đề quan trọng lúc này không phải có nhiều hay ít tiền. Có nhiều hay ít tâm mới quan trọng, mới giúp người ta vượt qua khó khăn để làm điều có ý nghĩa cho người khác, cho cộng đồng… Tinna thật sự có cái tâm đó, cộng thêm cái lửa để làm nghệ thuật.

Tôi và những người bạn thân thiết đều coi đây là cuộc chơi nghệ thuật nghiêm túc và không tính toán gì đến công sức, kinh tế. Cuối cùng, show diễn "Thức tỉnh" cũng được thực hiện và đón nhận sự ủng hộ nhiệt tình của những người thật sự yêu nghệ thuật.

Nhà thơ Đỗ Trung Quân: Cô ấy biết quan sát và không làm dáng chữ nghĩa

Lần đầu đọc bản thảo, tôi không biết người viết là Tinna Tình, vì không có tên tác giả. Tôi đã nói thẳng với người đưa bản thảo rằng: "Nếu không thích, tôi sẽ nói không thích. Tôi không muốn bị áp lực vì bất cứ lý do gì". Tôi vốn không muốn dính vô những chuyện này, đặc biệt là với giới showbiz.

Tôi đã không đọc bản thảo với tư cách đọc tác phẩm của nhà văn cùng thế hệ với mình mà đọc một người viết trẻ, để ý xem có gì khác mình, về cách nói, văn phong, câu chuyện… Tôi thấy bản thảo "sạch sẽ", thú vị, dễ chịu vì người viết không làm dáng chữ nghĩa và rất biết quan sát. Cuốn sách không phải là xuất sắc nhưng có vấn đề để đọc, bằng văn phong của thế hệ mới.

Tôi không tìm cái để chê ở cuốn sách này. Chỉ có một điều là ban đầu, người viết đã không để ý đến thể loại tiểu thuyết hay tự truyện. Nếu để tự truyện, tác giả phải chịu trách nhiệm, chấp nhận những kiện thưa có thể đến vì liên quan đến nhiều người. Còn tiểu thuyết thì có thể hư cấu.

Viết tự truyện là thủ pháp nhiều người (đặc biệt trong giới showbiz) dùng để viết về đời tư. Họ dùng lối ẩn dụ, đổi tên nhân vật khi kể chuyện không hay về người khác… Điều này rất nguy hiểm với người không đủ kinh nghiệm, thường là người trẻ. Do đó, phải có thủ pháp văn học, điển hình hóa nhân vật. Những tính cách đó có thể gặp trong đời sống nhưng không thể nói cụ thể là ai…

Không phải ai viết tác phẩm đầu tay cũng đã thành công ngay. Thời gian sẽ giúp Tinna có thêm kinh nghiệm - kinh nghiệm sống và kinh nghiệm viết để có thể cho ra đời nhiều cuốn sách khác.

Theo Giadinh



Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

Bi kịch của một ngôi sao phim sex tuyệt đẹp


Sinh nhật 13 tuổi, cậu bạn trai tặng Ozawa món quà đầy dục vọng, làm cháy bùng lửa tình và những khát khao tuổi mới lớn. Sau lần ấy, sự lạ lẫm về giới tính kích thích cô bé Ozawa tò mò đến tột độ...
Maria Ozawa là ngôi sao phim cấp 3 nổi tiếng nhất Nhật Bản. Khi Ozawa vừa đủ tuổi vị thành niên và mang cuốn băng đầu tiên về cho gia đình xem, cô đã bị cha mẹ khước từ và vĩnh viễn không nhìn mặt cô con gái thêm một lần nào nữa.

Maria Ozawa

Tuy nhiên, vào tháng 3/2011 những người hâm mộ cô gái đẹp kỳ lạ này đã “sốc” trước thông tin cô đã bỏ mạng trong đợt sóng thần.

Thiên thần tuổi 13 và bước ngoặt đầu đời
Ozawa cũng có một tuổi thơ màu hồng như bao nữ sinh khác ở vùng Hokaido. Cô nữ sinh mắt nâu, tóc đen ấy là một trong những nữ sinh ưu tú của trường quốc tế trong vùng. Giáo viên của trường đánh giá Ozawa có năng khiếu về ngôn ngữ. Cô đặc biệt giỏi ngoại ngữ và có thể đọc thông viết thạo đồng thời cả tiếng Anh lẫn Pháp. Đây như một gen di truyền từ người cha vốn cũng mang trong mình hai dòng máu Pháp và Canada. Sau giờ tan trường, Ozawa say mê với thú vui điện tử. Trong chiếc ba lô xinh xắn luôn có một chiếc máy Nitendo màu hồng. Phòng ngủ của cô, chiếc Play Station 2 màu hồng hiếm khi được nghỉ mỗi khi cô ở nhà.

Trời phú cho Ozawa khuôn mặt mang dòng máu lai xinh xắn mà bất cứ ai nhìn vào đó đều không khỏi thầm thương trộm nhớ. Gia đình không khá giả lắm nên khi chững chạc hơn ở tuổi lên 10 thì Ozawa đã tự bắt tàu điện ngầm đến trường. Ozawa luôn mang vẻ đẹp thánh thiện, thoát tục. Vì thế, Ozawa có rất nhiều người theo đuổi, từ những cậu bé đồng trang lứa đến những gã trai hơn cô bé một vài tuổi đều xếp hàng nguyện đi theo cô.

Một ngày trước khi Ozawa tổ chức sinh nhật lần thứ 13, cậu người yêu hơn cô 3 tuổi đề nghị: "Hôm nay chúng mình nghỉ học nhé. Về nhà anh, chúng ta sẽ tổ chức riêng một bữa tiệc sinh nhật chỉ có hai đứa. Ba mẹ anh đi vắng cả rồi. Anh muốn làm một điều gì đó thật ý nghĩa cho tuổi 13 của em. Lời đề nghị ấy nhanh chóng được Ozawa gật đầu.

Nhưng bữa tiệc sinh nhật chẳng có ánh nến lung linh, cũng không có những bông hoa hồng. Thay vào đó, cậu trai tặng cho cô bé món quà đầy dục vọng, cháy bùng lửa tình và những khát khao tuổi mới lớn. Sau lần ấy, sự lạ lẫm về giới tính kích thích cô bé Ozawa tò mò đến tột độ. Cô bé lao vào khám phá, mua những cuốn sách dạy làm tình của người lớn, thực hành ngay trên thân thể bạn trai vốn hí hửng chờ đợi chuyện đó.

Ozawa bắt đầu xem phim người lớn từ những cuốn băng của bạn anh trai. Ban đầu cô thấy ghê tởm những gã trai trong đó. Cô không thích những nam diễn viên cơ bắp, tục tĩu và rất kém phần lãng mạn. Lần chập chững đầu tiên bước vào nghề kiếm tiền từ thân thể là những bức ảnh sống động, khoe cơ thể với những kiểu dáng uốn éo, gợi tình, Ozawa ngay lập tức nhận ra rằng nét đẹp của cô rất có giá và kiếm tiền bằng cơ thể sẽ đem cho cô bộn tiền.

Tuổi 20 bước vào đời

Sự nghiệp diễn xuất của Maria Ozawa bắt đầu từ năm 2005, khi cô vừa tròn 20 tuổi. Đừng vội nghĩ rằng cô đến với công việc đóng phim khiêu dâm do túng thiếu về tiền bạc hay chẳng kiếm được công việc gì hơn. Trái lại, ông bố người Pháp của cô một kỹ sư đáng trọng làm việc trong nhà máy điện nguyên tử của Nhật Bản đủ sức chu cấp cho con gái.

Cô đang theo học năm 2 tại đại học Hokkaido, ngành mỹ thuật khi rẽ sang đóng phim khiêu dâm. Và cô làm việc đó hoàn toàn tự nguyện. Một ngày nọ, cô xuất hiện tại phim trường S1 No.1 Style nơi ngập ngụa những thân thể trần trụi trong các cảnh phim nhạy cảm với lá đơn xin đóng phim người lớn. Vì lý do gì? Maria Ozawa tự thấy cô đẹp, rất đẹp. Cô không muốn vẻ đẹp của mình chỉ nằm trong mắt của vài người đàn ông, cô muốn cả thế giới chiêm ngưỡng thân thể mình. Cô tôn sùng bản thân giống như tôn sùng người đàn bà trong mình. Phụ nữ là kỳ công của tạo hóa - Maria từng nói vậy trong cuộc phỏng vấn trước hàng nghìn người.

Ngay khi những tấm hình của cô được đăng tải trên trang web khiêu dâm Shirouto Teien, ba mẹ cô đã vô cùng giận dữ. Cái tát trời giáng của người mẹ khi Ozawa cầm đồng tiền đầu tiên về nhà khiến cô bật khóc. Họ không đồng tình với cái nghề kiếm sống hợp pháp nhưng vô cùng dơ bẩn kia. Thậm chí, mẹ cô đã đánh đồng cái nghề hợp pháp ấy với cái bất hợp pháp ở Nhật là làm đĩ. Gia đình tuyên bố sẽ khước từ cô nếu Ozawa không dừng lại và chọn cho mình một con đường kiếm sống khác.

Nhưng Ozawa đã quá quen với cuộc sống xa xỉ và cách sống kiếm tiền nhanh chóng, dễ dãi ấy. Cô không thể dừng lối sống xa hoa, shopping trong những cửa hiệu đắt đỏ, nghỉ ngơi trong một căn hộ ở Tokyo có giá thuê hàng tháng lên đến 1.800 USD và người thuê phải chứng minh thu nhập tối thiểu hàng tháng lên đến 8.000 USD. Ozawa mua xe sang và thuê hẳn 1 lái xe riêng vì cô mắc chứng sợ tự lái xe một mình. Cô thường xuyên đi nước ngoài để nghỉ ngơi, du lịch, lang thang trong những khu resort cao cấp.

Cha mẹ cô kiên quyết từ chối những đồng tiền Ozawa gửi về. Họ chấp nhận từ con để mỗi dịp lễ lạt được bước chân vào đền thờ họ. Họ nói với hàng xóm rằng cô con gaisbes bỏng đã chết trong một vụ tai nạn giao thông. Ozawa không được phép về thăm nhà. Mọi cuộc điện thoại từ Tokyo đều bị từ chối.

Nền công nghiệp sản xuất phim khiêu dâm Nhật được coi là ngành dịch vụ hợp pháp hái ra tiền. Tuy nhiên, mua bán dâm lại là điều cấm kỵ ở đất nước mặt trời mọc. Ozawa không bán dâm. Cô bán hình ảnh và thân thể mình trên màn hình vô tuyến để đổi lấy hàng nghìn USD mơ ước mỗi tháng.

Cái chết của nữ hoàng hay sự đổi ngôi?

Ngày 20/3/2011, trên các trang web lan truyền thông tin kinh hoàng đối với “tín đồ” của dòng phim người lớn: Maria Ozawa đã chết trong trận sóng thần tàn phá Nhật Bản. Đối với 1 số người đặc biệt là thanh niên ở các quốc gia như Nhật Bản, Hàn Quốc, Indonesia thông tin này tựa như sét đánh giữa trời quang. Những gì mà Maria Ozawa đạt được trong 5 năm tham gia nghành công nghiệp giải trí Adult Video gọi tắt là AV biến cô trở thành biểu tượng tuyệt đối của nhục dục.

Danh vọng đang lên như diều gặp gió với biệt hiệu “nữ hoàng AV", vậy mà Maria Ozawa đột nhiên chết. Báo chí cho biết thời điểm sóng thần ập xuống thành phố Miyako, Maria cùng đoàn làm phim đang quay những cảnh gay cấn tại một vịnh hẻo lánh. Rất có khả năng họ không kịp nhận thông tin về thảm họa hoặc không tránh kịp. Ody Mulya, giám đốc của Maxima Pictures, công ty đang đầu tư cho hai dự án phim AV của Maria, tỏ ra rất nóng ruột: "Thành thật mà nói, chúng tôi đã hoàn toàn mất liên lạc với cô ấy. Lần cuối cùng tôi nói chuyện với cô ấy qua điện thoại là một giờ trước trận sóng thần. Tôi đau lòng khi nghĩ đến điều tệ hại nhất”.

Lẽ dĩ nhiên, nhiều người đã tiếc thương vì cái chết của Ozawa. Họ đau buồn vì cô ra đi khi sự nghiệp đang ở đỉnh cao, khi nhan sắc vẫn còn làm mê đắm vô khối đàn ông. Tuy vậy, vẫn có những người tỉnh táo. Họ đặt những dấu hỏi nghi vấn, và đưa ra các giả thuyết. Phải chăng, sự biến mất của Maria chỉ là tiền đề để một ngôi sao khiêu dâm khác nổi lên?

Nhìn nhận một cách công bằng, Maria đã mất dần sức hút, chí ít, cô không còn là hiện tượng nóng bỏng như khi mới xuất hiện trong bộ phim New face number on style cách đây gần 6 năm. Sự nghiệp diễn viên vốn bạc bẽo, đặc biệt, nghề đóng phim khiêu dâm càng khủng khiếp hơn. Khán giả - những đối tượng vô cùng đặc biệt luôn đòi hỏi cảm giác mới lạ. Nói đơn giản, các nhà làm phim bắt buộc thay đổi diễn viên và hiếm ngôi sao AV nào tồn tại quá vài năm. Sự khắc nghiệt ấy khiến ngành công nghiệp phim người lớn còn được biết đến với cái tên cỗ máy nghiền thịt. Các cô gái trẻ đẹp thử đặt chân vào, nó sẽ nghiền nát những tấm thân mỹ miều ấy.

Có thể thời của Maria đã hết. Cô đã “tỏa sáng” hơn nửa thập kỷ qua như vậy cũng là hi hữu. Quan trọng hơn nữa, phim khiêu dâm đang chuyển mình sang thể loại 3D, khác rất nhiều so với phim truyền thống mà Maria từng là biểu tượng gợi cảm. Lẽ dĩ nhiên, khi loại phim mới ra đời, các nhà sản xuất cần một ngôi sao mới và biểu tượng cũ phải sụp đổ.

Và có thể nói kế hoạch chuyển giao thế hệ trong ngành AV của Nhật Bản đã hoàn thành mỹ mãn. Có thể cậu thanh niên ở phần đầu bài viết vẫn ôm nỗi đau vì sự ra đi của Maria, song, chắc hẳn giờ đây đã có hàng chục, hàng trăm ngàn chàng trai khác bây giờ lại ôm hình ảnh ma mị của một ngôi sao mới nổi khác vào giấc mơ thầm kín?

Theo Giadinh

Dân mạng sôi sục vì Thúy Hạnh biến thành Tôn Ngộ Không

Gần đây, trên các trang mạng xã hội và facebook, hàng nghìn cư dân mạng đã truyền nhau một hình ảnh hết sức ngộ nghĩnh. Trong đó, siêu mẫu Thúy Hạnh thành Tôn Ngộ Không.



Hàng nghìn cư dân mạng đã sôi sục lên khi hình ảnh này vừa
 xuất hiện trên mạng

Bộ tứ của Vietnam Got Talent 2012 gồm MC Thanh Bạch và ba giám khảo Thúy Hạnh, Thành Lộc, Huy Tuấn bị “biến thành” thầy trò đường Tam Tạng. Cụ thể, siêu mẫu Thúy Hạnh thành Tôn Ngộ Không, MC Thanh Bạch thành Đường Tam Tạng, nhạc sỹ Huy Tuấn thành Trư Bát Giới và diễn viên Thành Lộc thành Sa Tăng. 
Hình ảnh ngộ nghĩnh này đã nhanh chóng trở thành tâm điểm bàn luận của các cư dân mạng. Đại đa số đều lấy làm thú vị trước ý tưởng vô cùng độc đáo và “bàn tay phù thủy” của tác giả bức ảnh. Nhiều người thậm chí còn khen, bức ảnh rất giống và các nhân vật được “hóa phép” cũng rất sống động.

Một số ít cho rằng, tác giả bức ảnh đùa hơi quá tay. Và theo họ thì không nên đưa những nhân vật nổi tiếng, nhất là khi họ đang là giám khảo của một chương trình truyền hình thực tế có tiếng trên Đài Truyền hình ra đùa giỡn.

Tuy nhiên, khi liên lạc với siêu mẫu Thúy Hạnh qua điện thoại thì chị cho biết, bức ảnh này do một thí sinh của cuộc thi Vietnam Got Talent 2012 làm tặng. Thí sinh đó không gửi tặng trực tiếp đến chị mà nhờ các thí sinh khác gửi vào facebook của chị, chị mới biết. Mới đầu, khi xem hình ảnh này, chị đã cười rất to.

“Tôi không ngờ tôi hóa trang thành Tôn Ngộ Không lại đẹp đến thế. Cả anh Thành Lộc, Huy Tuấn và Thanh Bạch cũng rất giống. Tôi thấy vui vui vì các em đã nghĩ ra được món quà chúc mừng năm mới chúng tôi thật độc đáo. Các thành viên có mặc trong bức hình này đều tỏ ra vui vẻ chứ không trách móc gì tác giả cả” – Giám khảo nữ duy nhất của Vietnam Gotalent chia sẻ.

Theo Giadinh

Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013

Đạo diễn Việt Tú: Kẻ may mắn gặp thời


Năm 2012 khép lại bằng show “The Muse” của nhà thiết kế Đỗ Mạnh Cường, cho thấy một năm xôm tụ của những show diễn thời trang đặc biệt.
Đạo diễn Việt Tú được biết đến như người tiên phong xây dựng những show thời trang kết hợp nghệ thuật sắp đặt và trình diễn, nghệ thuật đa phương tiện. Nhiều người nói anh ngông và “điên”. Nhưng Việt Tú lại khá thực tế trong cuộc sống, để cắt đặt công việc của mình một cách mạch lạc. Anh chỉ điên trong những ý tưởng nghệ thuật mới lạ mà thôi!

Tôi đã xuất hiện đúng lúc để đột phá

Có thể nói, anh thuộc số ít đạo diễn dàn dựng nhiều chương trình thời trang thành công tại Việt Nam. Theo anh, một show thời trang thành công cần những yếu tố gì?

- Theo tôi, yếu tố quan trọng nhất để show diễn thời trang thành công là có một Creative Director (Giám đốc sáng tạo) giỏi. Đó là linh hồn của chương trình, là người lựa chọn, kết nối và truyền cảm hứng cho các bộ phận khác làm việc. Thiếu đi Giám đốc sáng tạo đồng nghĩa chúng ta đã đánh mất phần “hồn” của show diễn. 

Tiếp đến, tôi nghĩ cần có những nhà thiết kế thời trang chất lượng và đội ngũ người mẫu chuyên nghiệp. Cuối cùng, chúng ta cần một đạo diễn giỏi về chuyên môn và “yêu” thời trang. Nếu không họ sẽ khó khăn trong việc tìm ra tiếng nói chung để có thể biến những ý tưởng mà Giám đốc sáng tạo và các nhà thiết kế mong muốn trở thành hiện thực trên sân khấu.

Dấu ấn đầu tiên của anh trong show thời trang là “Cơn ác mộng của người thợ may” diễn ra tại Rạp Công nhân. Lúc đó, mọi người còn khá mơ hồ về khái niệm show thời trang kết hợp với nghệ thuật đương đại. Anh thực hiện thời trang theo xu hướng đó và chán ghét sự lặp lại của sân khấu đường băng quen thuộc?

- Trong nghệ thuật không ai thích sự lặp lại, tôi không phải ngoại lệ. Có 2 lý do để tôi tạo ra những show diễn thời trang như “Cơn ác mộng của người thợ may”: Cuối 2004 đầu 2005, tôi quan niệm show diễn thời trang phải thiên về trình diễn sân khấu thay vì những đường catwalk vì nó… đặc biệt. 

Hồi đó không chỉ mọi người mà chính ekip chúng tôi còn mơ hồ về khái niệm thế nào là một show diễn thời trang kết hợp với nghệ thuật đương đại. Những gì đã được tạo ra chỉ đơn giản vì khi đó người ta thấy nhàm chán với dạng sân khấu catwalk truyền thống, và muốn hướng đến điều gì đó đột phá (với những trang phục mà phần lớn chưa đủ sức thuyết phục người xem nếu diễn ở sàn diễn truyền thống, được nhìn ở khoảng cách gần). Tôi đã xuất hiện đúng lúc và đúng chỗ, chỉ đơn giản vậy thôi.

Sau show diễn đó, rất nhiều chương trình của ĐFS đã dùng múa, nghệ thuật sắp đặt và cả kịch hình thể để biểu đạt thông điệp. Và người ta đặt ra nghi ngờ rằng, đó không còn là show thời trang nữa. Nó là sự trưng trổ của những cái tôi nghệ thuật. Anh có nghĩ như vậy?

- Không chỉ với riêng ĐFS mà những gì tôi cùng ekip của Đẹp thực hiện sau này đã được học theo ở nhiều show diễn thời trang, các sự kiện (liên quan đến thời trang khác). Có thể nói ĐFS đã tiên phong trong việc tạo ra trào lưu dàn dựng không theo phong cách thông thường cũng như ứng dụng sự đa ngành của nghệ thuật đương đại vào những show diễn thời trang và các sự kiện giải trí. 

Như đã nói, nó chỉ đơn giản là đi tìm những trào lưu mới, cách thể hiện mới như nghệ thuật vốn đương nhiên phải vậy. Với sự phát triển của nền công nghiệp thời trang Việt Nam hiện nay, xu hướng dàn dựng catwalk đang trở lại. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa những gì đã qua không có giá trị.



Đừng nhìn nhận fashion show như một dịp giải trí

Trên thế giới, những show thời trang hiện tại vẫn khá trung thành với kết cấu truyền thống, đó là sân khấu đơn giản, người mẫu trình diễn đúng đường băng và chủ yếu trình diễn trang phục. Theo anh, đâu là mặt mạnh và điểm yếu của không gian này? Và khái niệm “show thời trang đúng nghĩa” trong trường hợp này có nên hiểu là sự mòn cũ?

- Có thể nói những gì cơ bản nhất của thời trang thuộc về sàn catwalk. Tuy nhiên, mọi so sánh giữa chúng ta và thế giới đều khập khiễng. Chúng ta cần có những nhà thiết kế tài ba với nền công nghiệp theo sau để đảm bảo họ có thể tạo ra những bộ trang phục đúng nghĩa được nhìn chi tiết đến từng đường cắt, mũi chỉ khâu (ở Việt Nam hiện tại, những nhà thiết kế thực hiện được điều này đếm trên đầu ngón tay). Yếu tố quan trọng khác là cần có thêm nhiều khán giả am hiểu về thời trang thay vì chỉ nhìn nhận fashion show như một dịp để giải trí.

Thời trang đúng nghĩa sẽ không bao giờ nhàm chán cho dù với sàn catwalk, hay với cách dàn dựng mang nhiều tính thể nghiệm kiểu sân khấu (đặc biệt là trong các show thời trang cao cấp của Alexander McQueen, John Galiano, Jean Paul Gautier…).

Khi anh phá bỏ không gian quen của thời trang để đặt vào đó một khái niệm mới, nghĩa là anh chấp nhận cả sự phản ứng của dư luận. Với anh, dư luận nào là khắc nghiệt nhất? Và điều đó có làm anh sợ hãi?

- Điều gì tiên phong sẽ luôn tạo ra những dư luận trái chiều. Thời đó, tôi làm việc vì niềm vui vượt qua giới hạn sáng tạo của bản thân, chứ chưa có sự tỉnh táo của người làm nghệ thuật chuyên nghiệp như bây giờ, nên ít khi để ý đến phản ứng xung quanh. Tôi không sợ dư luận mà chỉ cố gắng tránh đi những lời đồn đại vô căn cứ từ những người thậm chí chưa từng tiếp xúc hay làm việc với mình bao giờ.

Cũng có những đạo diễn tại TPHCM cho rằng, Việt Tú quá điên, đôi khi làm những điều ngông cuồng để thỏa mãn cái tôi cá nhân, chứ không quan tâm đến yếu tố chính – những sản phẩm thời trang. Anh có nghĩ mình… điên?

- Trong lĩnh vực đạo diễn sân khấu, xưa nay vốn không ai phán xét ai, Bởi mỗi người đều có phong cách và làm công việc của riêng mình. Dư luận về những gì tôi đã làm rất nhiều, nhưng chẳng phải mọi người cũng từng tung hô thành tựu của tôi và ekip hay sao. Tựu chung lại, ai cũng cần có một thời kỳ quá độ để tìm ra điều chính xác mình cần và nên làm. Về cá nhân, tôi chỉ đơn giản nghĩ mình là kẻ may mắn gặp thời.

Nói gì đi nữa, thì trong một show thời trang, yếu tố thời trang vẫn phải được coi trọng nhất. Anh có cho rằng ít chương trình của chúng ta được quan tâm đúng mực về điều đó? Theo anh, đâu là hình mẫu thành công trong những show thời trang ở Việt Nam?

- Điều bạn nói gần đây mới được quan tâm đúng mức bởi chính những người trong cuộc, còn trước đây thì lực bất tòng tâm hoặc đơn giản là chưa được đặt lên hàng đầu. Mong muốn chỉ là điều kiện cần, thị trường có được những nhà thiết kế và những bộ sưu tập chất lượng để diễn trên sàn catwalk với những chi tiết được quan sát rất gần bởi các nhà chuyên môn hay không mới là điều kiện đủ.

Với tôi, hiện tại ở Việt Nam có 2 show diễn thời trang đáng chờ đợi nhất trong năm với những tiêu chí rõ ràng:

1. Đẹp Fashion Show: thể hiện tính tiên phong trong việc tạo ra show diễn thời trang với những bộ sưu tập cao cấp và ấn tượng.

2. Elle Show: thể hiện tính thực tế với những bộ sưu tập thời trang mang tính ứng dụng cao trên thị trường.
Điểm chung của 2 show này là đã khiến thị trường thời trang, nền công nghiệp thời trang Việt Nam có nhiều năng lượng, và tiệm cận gần hơn với nền công nghiệp thời trang thế giới cả về thời trang lẫn cách tổ chức sự kiện thời trang.

Anh nghĩ thế nào về việc show thời trang ở Việt Nam giống như hội chợ chân dài, khán giả đến ngắm người chứ không ngắm quần áo?

- Sự phù hoa là một phần không thể thiếu của các tuần lễ thời trang lớn trên thế giới. Điều này cũng không phải là ngoại lệ tại Việt Nam. Nếu thiếu đi những chi tiết “phù phiếm” đó, nền công nghiệp thời trang sẽ mất đi vẻ “quyến rũ”.

Thực hiện show diễn trong mơ ở tuổi… 70 T

Cũng có một số đạo diễn than phiền người mẫu Việt Nam không chuyên nghiệp, không hợp tác với đạo diễn và không tuân theo ý đồ của nhà thiết kế, nên nhiều ý tưởng của đạo diễn đã bị hỏng vì người mẫu. Anh thấy đúng hay sai?

- Việc đó phải hỏi trực tiếp những người than phiền, cá nhân tôi chưa bao giờ gặp vẫn đề với người mẫu hay nhà thiết kế trong những show diễn thời trang mà mình đã dàn dựng.

Theo anh, thời trang thế giới đang có những phong cách show nào đáng chú ý? Và anh có ý định thực hiện một show mới, với phong cách mới?

- Những show diễn của nhà Chanel đã thực hiện trong mấy mùa gần đây sẽ là ước mơ cho bất kỳ ai muốn tổ chức những show diễn thời trang. Nó dường như không bị ảnh hưởng một chút nào bởi cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu. Cá nhân tôi rất ngưỡng mộ những show diễn của nhà Chanel nhưng đủ tỉnh táo để không nghĩ mình sẽ thực hiện được điều tương tự tại Việt Nam ở thời điểm này.

- Show diễn trong mơ của anh sẽ là…? Vũ khí nào anh sẽ thực hiện ước mơ đó?

- Tôi luôn ấn tượng bởi hình ảnh của tay guitar Lead Ronnie Wood của ban nhạc Rolling Stone ở tuổi gần 70 trong một đôi giày nhung màu đỏ của Arfango Firenze đến dự show diễn thời trang tại London cách đây vài năm. Hay hình ảnh Karl Lagerfeld trong bộ trang phục đen trắng với cây quạt đã trở thành biểu tượng ở tuổi thất thiệp mà vẫn thực hiện được những show diễn trong mơ cho nhà Chanel. Hy vọng tôi có thể làm được điều gì đó tương tự cho cuộc sống của mình ở tuổi như họ.

Theo Giadinh